Tại sao cùng một lúc thì đủ thứ chuyện đè nặng lên vai thế này?
Đêm hôm qua, tận 2h sáng vẫn còn nằm lăn qua lăn lại vì nước mắt cứ ròng ròng.
Hôm nay, trở về nhà sau một ngày cực kì mệt mỏi thì mọi chuyện chẳng khá hơn tí nào.
Từ rất lâu rồi, tôi đã nghĩ có lẽ ba và mẹ đã không nên cưới nhau, hoặc đôi khi tôi không ngừng tự hỏi tôi có phải con ba hay không? Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi bước ra đường thì mọi người sẽ bảo tôi là chắc chắn là con ba, vì tôi và ba như cùng một khuôn đúc, giống nhau đến kì lạ. Thế mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được tình thương từ ba mình.
Sinh nhật tôi chưa bao giờ ba nhớ đến.Khi tôi đi học ba chưa bao giờ biết lớp học của tôi, chưa bao giờ quan tâm ai là chủ nhiệm của tôi.Chưa bao giờ ba ngồi lại và hỏi tôi món quà đặc biệt cho ngày tôi đậu đại học với kết quả hơn cả sự trông đợi của ba.Chưa bao giờ ba tặng tôi một món quà vì những thứ thành tích mà tôi luôn cố gắng đạt được.Chưa bao giờ tôi thôi cần một người ba đúng nghĩa và thôi không ganh tị với các bạn khác nữa.Tôi còn nhớ ngày sinh nhật năm 11, ba nhậu xỉn đến tận khuya, dù đã hứa sẽ về ăn cơm với tôi. Lúc đó tôi khóc nhiều lắm, và tôi thấy như mình bị bỏ rơi.Năm 12 cũng thế.
Sau này lên đại học rồi, tôi không còn thói quen trông đợi vào ngày sinh nhật của mình nữa. Vì tôi biết điều tôi cần sẽ không thành hiện thực được. Bao nhiêu quà cáp từ chúng bạn và cả tin nhắn cũng không bao giờ bù đắp được những thiếu thốn tinh thần.Vì vậy nên tôi cũng không còn nhớ sinh nhật của nhiều người, vì bản thân đã cho rằng sinh nhật chỉ là ngày bình thường mà thôi.
Hôm nay, ba mẹ lại mâu thuẫn và to tiếng. Mẹ khóc. Bà thì leo lên sân thượng hút thuốc phì phèo, nói gì đó mà không ai có thể hiểu được. Cả bao nhiêu tháng rồi ba chưa về nhà trước 8h tối, bao nhiêu tháng rồi ba không về nhà ở trạng thái tỉnh táo để xem phim cùng tôi và mẹ, để ăn cơm gia đình. Bao nhiêu tháng rồi mẹ có thói quen mới, đó là bữa tối sẽ không nấu nữa.
Nhìn tất cả những gì xảy ra xung quanh mình, tôi càng muốn khép mình với mọi người. Tôi càng không muốn yêu, và hơn hết là không bao giờ muốn cưới một người nào cả. Đôi khi cái cảm giác thèm có một người bên cạnh chăm lo, nâng niu, một người để làm nũng, để hôn, và để nhận những cái ôm từ sau lưng lại trỗi dậy, làm tôi nghĩ rằng cứ yêu quách cho xong. Nhưng ngay sau đó thì nó sẽ dập tắt, tôi không thể sẵn sàng được cho chuyện này.
Nhưng chưa ai được phép chọn gia đình cho mình cả, phải không? Nên tôi không bao giờ có được một người ba khác để so sánh, để yêu thương và được yêu thương nhiều hơn. Vì vậy nên trong tim tôi, ba và mẹ và chị luôn là những người quan trọng nhất trong cuộc đời, từ ngày đầu tiên tôi sinh ra cho đến lúc chết đi. Tôi vẫn thương ba bằng một tình thương thầm lặng. Có lẽ ba cũng thương tôi mà, phải không?
Tôi cần ai đó kéo tôi ra khỏi những thứ bùn lầy như thế, tôi cần ai đó cho tôi niềm tin. Tôi kêu những tiếng kêu rất khắc khoải, nhưng dường như chẳng ai muốn nghe, và cũng chẳng ai muốn đưa tay cho tôi.Tôi đã hiểu rồi, đời là thế.
9/3/2011
Ty Tồ.
I never know exactly why everyone never stops putting pressure on me.
Không biết bao lâu rồi gia đình tôi chưa có được những ngày như tấm hình xưa cũ này.
Blog trước của em, Danganhvy í chị. Em có viết 1 bài về nhà của mình, em cũng không đủ can đảm để đọc lại nó, không đủ can đảm để ngồi nói chuyện thủ thỉ với ai đó về chuyện nhà mình, bởi em biết, em sẽ khóc trước mặt người đó ko dứt mất. Kể cả như lúc em type những dòng này này.
Trả lờiXóaEm đã kể cho 1 người nghe rõ về nhà mình, đó là lần duy nhất em mạnh mẽ để làm việc ấy kèm với câu "mai này, mong gia đình nhỏ của em sẽ không như thế này, em sẽ không giống mẹ, chồng sẽ không giống ba và con sẽ không giống em". Nghe hỗn chị nhỉ, nhưng mọi thứ khiến em suy nghĩ như thế :]
Sn 16 vừa rồi, cả nhà không ai nhớ í chị.À còn nhiều thứ lắm, chắc có lẽ em kể hoài mà ko hết đâu. Chỉ cần chị nhớ rằng, vẫn còn có em hiểu những gì mà chị đang trải qua.
Đó cũng là lí do mà em viết 8/3 ko có gì đáng nhớ, bởi nước mắt ngắn dài thì có gì hay đâu mà nhớ chị nhỉ :]
Ôi, bỗng dưng em muốn type trăm thứ ra để share với chị í. Nhưng tự dưng em nghĩ, giống như mình mò sang đây để kể lể quá :P
Trả lờiXóaDẫu sao thì, cũng nhờ thế này, mà em và chị cứng rắn hơn phải không? Đôi khi nghĩ lại, thật khiến mình ghen tị với những gì xung quanh, như kiểu chị Trúc nói em "em ko khóc khi đọc Quà của bố vì em đâu có nghĩ tới ba em", thực ra thì mọi chuyện nó đều có lí do của nó.
Nhưng em tin, cuộc sống này công bằng chị ạ.