Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Muốn sống.


Chưa bao giờ cảm giác muốn sống thật tốt và thật trọn vẹn lại nhiều đến mức làm căng trái tim mình như thế này. Mình chưa bao giờ ruồng bỏ cuộc sống của chính mình, mình luôn trân trọng nó, mình luôn cảm thấy mình may mắn khi có một cuộc sống như thế.
Nhưng chỉ cho đến hôm nay thì cái khát khao sống tốt mới căng lên trong tim mình, trong tâm trí mình, mà điều đó bắt đầu từ lúc mình đọc tin tức về Nhật.

Thói quen đọc báo hàng ngày của mình không nhiều. Nhưng cả tuần nay ngày nào mình cũng im lặng để dõi theo.
Cách đây gần 1 tuần là động đất sóng thần. Hôm kia hôm kia là nổ nhà máy điện hạt nhân, hôm kia thì động đất, hôm qua lại nổ nhà máy điện hạt nhân, và hôm nay thì tuyết rơi.

Mọi thứ không còn đơn giản chỉ là niềm thương cảm cho những thứ vuột khỏi tầm tay mình nữa, mà đó là cảm xúc giống y như lúc mình xem 2012 vậy đó. Xót thương và sợ hãi lắm. Lúc mình xem 2012, chẳng ai khóc ngoài trừ mình. Khóc to nức nở nhất là lúc những đứa con gọi điện cho bố mẹ của mình, để chào một lần cuối, những người vợ chồng ôm nhau để cùng chết với nhau...Nhưng dù sao đó chỉ là một bộ phim ảo tưởng lấy ngày sinh của mình làm ngày tận thế.

Còn với những điều đang xảy ra hàng ngày ở cái nơi cách mình 3 tiếng đó thì đâu có gì là giả, tất cả là thật 100%, thật đến ngỡ ngàng đó chứ. Ở đó người ta đang tìm nhau, người ta đang từ giã lẫn nhau, người ta đôi khi tự dằn lòng mình lại, và bắt đầu chuẩn bị cho những chuyến đi xa thật xa, có khi là lên tận thiên đường. Nhưng người ta vẫn giữ cho mình vẻ điềm đạm hằng ngày, để cho dù họ có phải đi thì cũng vẫn là những người Nhật cương nghị nhất.

Rồi sẽ có những đứa trẻ lớn lên để xây dựng lại quê hương của chúng. Rồi sẽ cùng nhau nhìn lại quá khứ đau thương, để sống thật tốt, để yêu quý nhau thật nhiều, để trân trọng lẫn nhau.
"Còn da thì lông mọc, còn chồi nảy cây." _ Aftershock.
Mình nghĩ nếu phải chết trong một thiên tai thì mình chẳng sợ đâu. Vì mọi thứ nhanh lắm, không đau đớn lâu. Nhưng mình đã lầm. Có một điều mình sợ đó là mọi người bỏ mình để đi đến thiên đàng trước, hoặc mình sẽ bỏ lại mẹ mình để đến đó trước. Dù cho là hoàn cảnh nào, thì mình biết người ở lại cũng sẽ đau đớn lắm. Mẹ mình đã từng nói thế này khi mình bị vào bệnh viện năm 11:
"Mẹ sống để nuôi con, để thấy con lớn lên ăn học thành người. Mẹ sợ mẹ nằm xuống rồi con không ai nuôi, bơ vơ xó chợ. Nhưng nếu con bỏ mẹ đi thì mẹ đứt ruột để đi theo. Mẹ thương con lắm. Thà mẹ đau chứ mẹ không muốn con đau đâu."
Tôi cảm tưởng như đã tới lúc ông trời réo gọi.
Nhưng tôi không thể làm gì để cứu giúp họ cả, ngoại trừ việc cầu nguyện cho những điều tươi đẹp nhất sẽ đến.

Tôi lúc này sẽ tin vào những điều kì diệu.
17/3/2010.
Please be ok, Japan!
Hình được tôi lấy từ những trang báo ở VNEXPRESS. Người ta bắt đầu ôm nhau như thể mai này sẽ chẳng còn được gặp nhau nữa rồi.

1 nhận xét: