Nhiều khi tôi thất vọng vì nhiều người quá rồi, nên chuyện bị thất vọng hay được thất vọng trở thành rất bình thường trong cuộc sống tôi.
Tôi đang rất khó chịu và tò mò về những gì người ta đang làm. Là cái gì vậy? Sao lại đối xử tôi theo cách đó, hay là muốn thử thách sự kiên nhẫn của tôi. Điều tôi muốn vào lúc này là một cú điện thoại đến xa xôi, để hỏi rõ ràng là người ta đang làm cái quái gì thế. Mà nếu người ta có biết cái gì thì cứ nói quách ra đi, tại sao lại cứ phải ẩm ờ như thế.
Cả ngày hôm nay, tôi ngu dại ngồi chờ một vài điều rất ngớ ngẩn và vớ vẩn. Vâng, tôi lúc nào mà chả ngu dại.
Nhà mạng lại bắt đầu chọc điên tôi bằng cách chặn tứ lung tung facebook. What the f*ck are you doing? Rảnh rỗi quá đâm ra sinh tật àh? Hay không có việc gì làm nên ganh tị với những thú vui tiêu khiển của người khác. Hoá ra không phải mình tôi điên đâu ấy.
Chiều nay trời mưa to như kiểu ông trời trút cả ngàn cơn giận xuống đầu con người. Ào ạt, bền bỉ, và ... tôi thì đau đáu. Mưa đầu mùa nên thường to như thế, để báo hiệu rằng cái mùa ủ dột sắp đến rồi, lo mà chuẩn bị tinh thần chiến đấu đi. Mẹ thì ra vào lại than: Trời ẩm ướt khó chịu quá. Tôi thì cảm giác trong người bứt rứt, nên không mở miệng cười được với bất cứ ai.
8/3 ở nhà ăn mì gói 100% từ sáng đến tối. Nghĩ đi nghĩ lại thì tôi đúng là đứa dở hơi cám lợn.Nhưng 8/3 chỉ là một ngày trong 365 ngày thôi mà. Sao người ta luôn muốn đó là một ngày đặc biệt thế này? Hay tại vì tôi không được vui nên ganh tị với những niềm vui của người khác. Tôi là đứa ích kỉ.
Sớm hôm nay vừa nói chuyện với Gà Béo. Nói sớm là khoảng 1h sáng đấy. Tại sao cứ vào lúc này thì cái gì cũng đâm ra mập mờ vậy. Hay tại vì tâm trạng tôi nên tôi nhìn đâu cũng thấy đầy rẫy những mập mờ khó đoán? Bị điên rồi đó đúng không? Tôi ghét tất cả các thể loại giả dối. Tôi không thích chuyện người khác cứ miễn cưỡng an ủi tôi, như thế chỉ làm người khác mệt mỏi thôi đấy có biết không?
Tôi đã nghĩ bạn ấy là một người làm Hà Nội trở thành rất đẹp. Và đối với tôi, bạn ấy quan trọng. Nhưng nếu cứ thế này thì tôi sẽ rất mệt mỏi. Tôi không đủ kiên nhẫn để đón chờ những sự quan tâm miễn cưỡng như thế nữa đâu. Tôi chán và mệt mỏi vô cùng tận rồi.
Bạn ấy bảo tối nay sẽ gọi vào, để làm tất cả không còn mơ hồ nữa.
Tôi muốn khóc lắm. Liệu bạn ấy có kiên nhẫn ngồi nghe tôi khóc hay không?
Tất cả những thể loại bạn bè đang hiện diện trên đời này là thế nào? Cuối cùng thì bạn bè là có thật hay không? Cuối cùng thì như thế nào mới là bạn? Phải làm gì để tin vào bạn được đây?
Tôi cần ai đó, tôi rất cần ai đó lúc này. Thậm chí không cần phải quen tôi, có thể là một người xa lạ nào đó cũng được, vô tình đọc được những dòng này, rồi nói với tôi rằng: "Cô gái ơi, tôi ở bên cô." Bởi vì nếu là một người xa lạ thì tôi sẽ không cần phải nghĩ xem người ta có thật lòng hay không, tôi không cần cảm thấy có lỗi vì miễn cưỡng người khác nữa.
Giờ thì ai cho tôi một căn phòng nhỏ, ở đó có 1 chiếc giường êm, còn xung quanh là cỏ cây hoa lá, quan trọng là yên tĩnh, thì có lẽ tôi sẽ đến đó ẩn ấp một thời gian, và không quên cảm ơn người đó.
Tôi mệt mỏi và kiệt sức lắm rồi...
Cốc cốc cốc... có ai không?
Cho tôi lại ngày nàoTrăng lên bằng ngọn cauMe tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báoPhố xá vắng hiu hiuTrong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu .
Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quêHai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé ,Tiếng nước dưới chân đêTôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về .
Cho tôi lại nhà trường bao nhiêu là người quenKhông ai thù ai oánAi cũng bảo tôi ngoan .
Tôi yêu thầy tôi lắmNhớ tiếng nói vang vangTôi theo tà áo trắng cô em bạn cùng đường
Cho tôi lại một mùa mưa đêm buồn ngoại ôÐêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô[Kỉ niệm_Phạm Duy]
"có đường phố nào vui, cho ta qua một đời..."
Trả lờiXóa