Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Viết vội.


Mình phải viết vội vài điều, để không cảm thấy mình đang tự bỏ rơi chính mình nữa.
Mình đã lại nghĩ nhiều về những việc của quá khứ, của hiện tại và tương lai. Mình cũng nghĩ đến cái vỏ bọc mà mình đã và đang mặc trong một khoảng thời gian dài thiệt dài. Nhưng chưa bao giờ mình bị nó dày vò như thế này. Chickie nói đúng đó, sống thật thì khó lắm.

Những ngày này, mình sống trong cảm giác khó tả lắm, như kiểu sợ hãi tương lai đến gần, nhiều khi muốn phủ định tất cả, để quá khứ nằm lại với cát bụi luôn cho nhẹ lòng. Nhưng mình biết là mình đâu thể làm như thế được.
Blog đã được chuyển sang màu xanh của hi vọng, với những vòng luẩn quẩn ở profile banner, luẩn quẩn như suy nghĩ của mình lúc này vậy đó.

Chị tóc ngắn bảo với mình: Cuộc sống xa nhà tưởng đơn giản nhưng chẳng đơn giản đâu Ty. Chị đôi khi sợ hãi lắm, nhiều lúc tưởng không thể vực lại bản thân mình nữa. Ở Mỹ, cái gì cũng nhanh, mình đến đó thì mình cũng bị cuốn theo nó thôi. Chị bây giờ mệt mỏi và cảm thấy lạc lõng kinh khủng, vì cuộc sống của chị không có bạn bè, và không có ba mẹ, không có Bờm, không có Tý, không có Quậy luôn, không có những quá khứ mà ngày xưa 4 chị em chị có cùng với bé Ty. Nên chị quyết định về, để dừng chân một lát, rồi sẽ chạy tiếp tục theo cái guồng sống đó.
Tôi cũng suy nghĩ nhiều. Chị hỏi tôi sẽ làm thế nào nếu một ngày nào đó phát hiện con đường mình đang đi là sai? Tôi chỉ bảo rằng:
Tôi không biết, nhưng hiện tại thì tôi tin nó là đúng. Và tôi sẽ cố gắng làm nó không bao giờ sai nữa.
Mẹ nói: Nhìn nó có vẻ tự tin.
Chị tóc ngắn bảo: Tuổi trẻ mà, khi muốn là phải làm, mà đã muốn rồi thì có trời cũng không ngăn được đâu.
Tôi nhớ đến lời cô thầy bói nói về tôi: "Con là đứa ngang bướng và cứng đầu. Những cái con muốn làm thì con sẽ làm. Khi con chưa làm được thì con sẽ mất ăn mất ngủ vì nó. Khi con muốn mua cái gì cũng như thế, phải mua cho được."
Có thể đúng, có thể là sai. Bản thân đến lúc này chưa hiểu được mình nữa, rồi từ từ sẽ hiểu.
Su James bảo với mình: Khi người ta có tầm nhìn đủ rộng thì sẽ không còn cảm thấy hoang mang với thực tại nữa đâu Mutô àh. Bạn đó nữa đùa nửa thật cười và bảo: Su về Mutô cho Su ăn muối tôm, là Su sẽ có tầm nhìn rất rộng luôn. :D

Đến khi nào tôi sẽ có tầm nhìn đủ rộng? Có lẽ là lúc tôi bay đi.

Lúc này mình cảm giác mọi thứ đều rất giả tạo, đều rất khó tin, và mọi người đều tỏ ra khách sáo.
Có phải đó là dấu hiệu của sự cô đơn ăn mòn con người mình không? Mình phải tự biết trân trọng bản thân mình thôi, vì sẽ không ai chăm chút cho nó ngoài mình đâu.

Và việc đầu tiên mình phải làm đó là đi ngủ. Bây giờ là 3h sáng rồi.

Ty Tồ
17/3/2011.
Trong hình là những thứ bị mình làm cho rối tung lên: Chữ và chữ. :P




1 nhận xét:

  1. Có lẽ em giống c về cái tính ngang bướng bởi ngoài em ra, thì ko ai ngăn được những gì em muốn, đôi khi, chính em cũng chẳng ngăn được mình luôn.
    Và 1 điều nữa, cô đơn thật là kinh khủng c à...

    Trả lờiXóa